Có những cuộc đời bắt đầu bằng những ước mơ rất giản dị: được học đại học, có một công việc ổn định, kiếm được tiền và để mẹ bớt nhọc nhằn. Với Chu Thị Thảo, những mong ước ấy từng là động lực để cô cố gắng suốt những năm tháng đi học. Nhưng ngay khi cánh cửa tuổi 18 vừa mở ra, một biến cố bất ngờ khiến tất cả những điều cô từng hình dung về tương lai gần như thay đổi hoàn toàn.
Từ một cô gái đang chuẩn bị bước vào giảng đường, Thảo phải học cách sống với một cơ thể không còn giống trước đây, đối diện với những ngày tháng đau đớn, những ánh nhìn và lời nói khiến cô tổn thương, rồi từng bước tìm lại khả năng tự chủ. Điều đặc biệt trong câu chuyện của Thảo không chỉ nằm ở việc cô đã đi qua những năm tháng ấy như thế nào, mà còn ở những điều cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được – một mái ấm, những người con, một công việc và những ước mơ do chính mình tiếp tục vun đắp.

Tuổi thơ thiếu vắng cha và ước mơ giản dị của cô gái muốn đỡ đần mẹ
Thảo mất bố khi mới 4 tuổi. Từ đó, mẹ trở thành người gánh vác cả gia đình, một mình nuôi bốn chị em khôn lớn, lo từng bữa cơm, bộ quần áo và những trang sách để các con được đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Lớn lên trong hoàn cảnh ấy, Thảo sớm hiểu rằng cuộc sống của mẹ không dễ dàng và việc học chính là một trong những con đường cô có thể lựa chọn để thay đổi tương lai.
Suốt 12 năm đi học, Thảo luôn cố gắng với một ước mơ rất đỗi bình thường: được bước vào giảng đường đại học, sau này có một công việc ổn định, kiếm được tiền và có thể đỡ đần mẹ. Khi ấy, cô gái trẻ có lẽ chưa từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ có một bước ngoặt lớn đến mức khiến những dự định ấy phải tạm gác lại.
Ở tuổi 18, cánh cửa tương lai vừa mở đã bất ngờ khép lại
Sau kỳ thi tốt nghiệp cấp 3, khi đang ở thời điểm đẹp nhất của tuổi trẻ và chuẩn bị bước vào một chặng đường mới, Thảo đột ngột đổ bệnh nặng. Cơ thể suy sụp nhanh chóng, những ngày sau đó là chuỗi thời gian đầy hoảng loạn, đau đớn và sợ hãi, cho đến khi bác sĩ đưa ra chẩn đoán viêm tủy cổ C3–C4, dẫn đến liệt tứ chi.
Với một cô gái vừa hoàn thành những năm tháng phổ thông và đang hướng về giảng đường đại học, đó là một cú sốc quá lớn. Những ước mơ từng được cô nâng niu suốt 12 năm học tập dường như vỡ vụn chỉ sau một chẩn đoán. Thảo từng nghĩ cuộc đời mình sẽ bắt đầu bước lên từ đây, nhưng rồi lại phải đối diện với một thực tại mà cô chưa bao giờ chuẩn bị để đón nhận.
Có những ngày đau đến mức cô gái ấy từng nghĩ mình không thể bước tiếp
Những ngày sau biến cố là những ngày Thảo phải chịu đựng cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Có những cơn đau khiến cô chỉ biết nằm im trong bất lực, còn mẹ mỗi lần nhìn thấy con như vậy lại lặng lẽ quay đi để giấu những giọt nước mắt.
Mẹ cõng Thảo đi khắp nơi, tìm đến bệnh viện, tìm gặp những người có thể giúp con gái mình với hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó Thảo sẽ hồi phục. Những lần chạy chữa khiến căn nhà vốn đã dột nát gần như chẳng còn gì đáng giá. Nhìn mẹ ngày một gầy đi, mái tóc ngày càng bạc, Thảo vừa thương mẹ, vừa đau đớn vì cảm giác bất lực của chính mình.
Đã có lúc cô nghĩ đến cái chết. Những lời nói cay nghiệt từ bên ngoài càng khiến nỗi tuyệt vọng trở nên sâu hơn. Nhưng ngay trong những ngày tưởng như không còn lối đi ấy, Thảo vẫn có những người không rời bỏ mình.
Khi một người vẫn ở lại, một người vẫn tin, thì hy vọng vẫn còn
Người đầu tiên Thảo nhắc đến là mẹ – người chưa bao giờ bỏ cuộc với cô. Mẹ luôn ở bên động viên, chăm sóc và tin rằng con gái mình vẫn có thể tiếp tục. Hai người chị gái cũng thay nhau túc trực, chăm sóc cô từng chút một, như thể chỉ cần Thảo yếu đi một chút thôi thì các chị cũng không thể yên lòng.
Và còn một người đặc biệt khác – người bạn đời sau này của Thảo. Anh đã ở bên cô từ khi cô còn khỏe mạnh cho đến những ngày bệnh tật, vẫn lựa chọn ở lại và nắm tay cô đi qua những thời điểm khó khăn nhất. Bên cạnh đó là những người bạn, người anh em trong gia đình, những người luôn có mặt mỗi khi cô cần, dù ở bệnh viện hay trở về nhà.

Từ những việc nhỏ nhất, Thảo bắt đầu tìm lại sự chủ động cho cuộc sống
Thảo hiểu rằng mình không thể mãi chờ đợi một điều gì đó xảy đến. Cô bắt đầu làm quen với điện thoại, học bán hàng online và dùng chính khoản trợ cấp dành cho người khuyết tật làm số vốn đầu tiên để bắt đầu công việc.
Cùng với việc kiếm thêm thu nhập, Thảo tập luyện mỗi ngày để có thể tự sử dụng đôi tay và tự phục vụ bản thân trong những sinh hoạt nhỏ nhất. Có thể đó chỉ là những tiến bộ rất chậm, nhưng với cô, mỗi việc tự mình làm được lại là một bước tiến gần hơn đến sự tự lập.
Một tình yêu đủ bền bỉ để cùng nhau đi qua những định kiến
Năm 2020, Thảo quyết định kết hôn với người đã ở bên mình trong những năm tháng khó khăn nhất. Để đi đến quyết định ấy, hai người cũng phải vượt qua không ít rào cản từ gia đình và những định kiến xung quanh. Có những lúc tưởng như phải buông tay, nhưng cuối cùng họ vẫn lựa chọn nắm tay nhau và cùng bước tiếp.
Hôm nay, Thảo có một gia đình nhỏ với hai người con. Một mái ấm mà trước đây cô từng không dám nghĩ đến, nay lại trở thành một phần bình dị nhưng vô cùng quý giá trong cuộc đời mình.

Từ mong muốn tự lo cho gia đình, Thảo tìm thấy hướng đi mới với nghề hoa sáp
Có chồng, có con, Thảo càng hiểu rằng mình cần cố gắng nhiều hơn. Cô muốn tự tạo ra thu nhập để chăm lo cho các con, phụ giúp mẹ – người đã dành cả cuộc đời để nuôi bốn chị em mình trưởng thành.
Rồi Thảo tìm đến nghề hoa sáp. Cô bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, học từng ngày, tập làm, tập bán hàng và tự thử thách bản thân. Những khó khăn không còn khiến cô sợ hãi như trước, bởi cô đã từng đi qua những ngày tưởng như không thể vượt qua. Giờ đây, phía trước cô có một người mẹ để báo đáp, một gia đình nhỏ để yêu thương và những đứa con để tiếp tục cố gắng.

Từ những buổi sinh hoạt đầu tiên, Thảo có thêm một nơi để học hỏi và nhìn thấy nhiều khả năng mới của chính mình
Khi tham gia sinh hoạt tại Câu lạc bộ Chấn thương cột sống Khát Vọng, Thảo không chỉ tìm thấy những người có cùng hoàn cảnh để sẻ chia mà còn có thêm một không gian để học hỏi và lấy lại sự tự tin. Những buổi sinh hoạt, những câu chuyện của các thành viên và cách mọi người cùng nhau giải quyết những khó khăn trong cuộc sống giúp Thảo nhận ra rằng khuyết tật không có nghĩa là mọi cánh cửa đều khép lại.
Từ những trải nghiệm ấy, Thảo có thêm kiến thức về cách thích nghi với cuộc sống sau chấn thương, cách tự chăm sóc và chủ động hơn trong sinh hoạt, đồng thời được tiếp cận với những câu chuyện về học tập, việc làm, sinh kế và các hoạt động dành cho người khuyết tật. Quan trọng hơn, Thảo có thêm động lực để thử sức với những điều trước đây mình còn e ngại và tin rằng bản thân vẫn có thể học hỏi, làm việc và tạo ra giá trị.
Khi Doanh nghiệp xã hội Khát Vọng được thành lập, hành trình học hỏi của Thảo tiếp tục có thêm những cơ hội mới. Từ môi trường làm việc và các hoạt động của doanh nghiệp, Thảo được tiếp cận thêm những kiến thức về marketing, bán hàng, kỹ năng mềm và cách xây dựng hình ảnh, giới thiệu sản phẩm. Những kiến thức tưởng như rất mới mẻ ấy dần trở thành công cụ để Thảo tự tin hơn trong công việc và từng bước nhìn nghề nghiệp của mình theo một hướng rộng hơn.
Không chỉ riêng những buổi học, các dự án và hoạt động mà Doanh nghiệp xã hội Khát Vọng triển khai trong thời gian qua cũng mang đến cho Thảo cơ hội được trải nghiệm thực tế, gặp gỡ nhiều người, học cách làm việc cùng nhau và thử sức ở những vai trò khác nhau. Với Thảo, mỗi hoạt động không chỉ là một chương trình tham gia, mà còn là một lần được học thêm, được mở rộng hiểu biết và nhận ra mình vẫn còn nhiều khả năng có thể phát triển.

Từ những cơ hội được trao, Thảo dần có thêm tự tin để tự tạo ra cơ hội cho mình
Những giá trị Thảo nhận được từ Câu lạc bộ và Doanh nghiệp xã hội Khát Vọng không chỉ nằm ở kiến thức, mà còn ở sự thay đổi trong cách cô nhìn về chính mình. Nếu trước đây Thảo từng nghĩ mình cần một công việc phù hợp với hoàn cảnh, thì qua quá trình học hỏi và trải nghiệm, cô dần hiểu rằng bản thân cũng có thể chủ động tìm kiếm cơ hội, học thêm một kỹ năng mới và thử sức với những công việc mà trước đây chưa từng nghĩ tới.
Đó cũng là giá trị mà Doanh nghiệp xã hội Khát Vọng muốn tạo ra: không chỉ đồng hành với người khuyết tật trong một thời điểm khó khăn, mà từng bước tạo môi trường để mỗi người được học, được thử, được làm và được phát huy năng lực của mình. Với Thảo, những cơ hội ấy đang trở thành một phần trong hành trình tự lập – từ một người từng cần sự giúp đỡ để bắt đầu lại, đến một người có thể tiếp tục học hỏi và tạo thêm giá trị cho gia đình cũng như những người cùng hoàn cảnh.
Những điều từng nghĩ là không thể, cuối cùng lại lần lượt trở thành hiện thực
Có lẽ một trong những phần đẹp nhất trong câu chuyện của Thảo nằm ở những điều cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được. Cô từng không nghĩ mình có thể có một gia đình riêng, có thể cùng mẹ và gia đình đi du lịch, được bước ra ngoài và tận hưởng những khoảnh khắc mà trước đây chỉ dám nhìn qua “khung cửa của ước mơ”.
Cô cũng từng không nghĩ mình sẽ được làm mẹ. Nhưng rồi Thảo đã có thể ôm những đứa con nhỏ vào lòng, cảm nhận từng nhịp thở bé xíu và nhìn thấy một gia đình mà ngày trước cô từng nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ có.
Những hình ảnh được Thảo chia sẻ trong câu chuyện cũng cho thấy một hành trình rất đời thường nhưng đáng quý: từ những khoảnh khắc bên gia đình, những chuyến đi, đến hình ảnh Thảo bên các con và trong công việc của mình. Đó không phải những thành tựu quá lớn lao, nhưng lại là những minh chứng rõ ràng nhất cho một cuộc sống mà cô đã từng bước tự mình giành lại.

Một công việc nhỏ, nhưng có thể mở ra thêm một cánh cửa cho người khác
Thảo mong công việc hoa sáp của mình ngày càng được nhiều người biết đến, đặc biệt là những người khuyết tật giống mình. Cô tin rằng chỉ cần có đôi tay khéo léo, sự kiên trì và quyết tâm, người khuyết tật vẫn có thể làm ra những sản phẩm đẹp, tạo ra thu nhập và tự lo cho cuộc sống.
Điều Thảo mong muốn không chỉ dừng lại ở việc có một công việc để chăm lo cho bản thân, mẹ và gia đình nhỏ. Cô hy vọng nghề hoa sáp có thể trở thành một cơ hội để những người cùng hoàn cảnh có thêm một công việc, một nguồn thu nhập và quan trọng hơn là thêm niềm tin vào chính mình.
Đó cũng là nơi câu chuyện của Thảo bắt đầu có thêm một ý nghĩa khác: từ một người từng cần rất nhiều sự giúp đỡ để đứng dậy, cô đang mong muốn tìm cách để những gì mình biết và mình làm được có thể trở thành một cơ hội cho người khác.

Không cần hoàn hảo để được yêu thương và sống một cuộc đời ý nghĩa
Thảo từng nghĩ khuyết tật có thể khiến mình không còn xứng đáng với tình yêu, hạnh phúc hay một cuộc sống như bao người khác. Nhưng hành trình của cô đã cho cô một câu trả lời khác. Cô có một người chồng đã chọn ở lại, có hai người con, có công việc và có những ước mơ vẫn đang tiếp tục được vun đắp.
Bởi vậy, điều Thảo muốn nhắn gửi đến những người đang ở trong một giai đoạn khó khăn cũng rất giản dị: hãy mạnh mẽ vượt qua chính mình, vượt qua những ánh nhìn định kiến và cả những giới hạn mà người khác đặt lên mình. Mỗi ngày cố gắng thêm một chút, chúng ta có thể đi xa hơn chính mình của ngày hôm qua.
Và có lẽ, câu chuyện của Chu Thị Thảo đẹp nhất không phải bởi cô đã có một cuộc sống hoàn toàn không còn khó khăn, mà bởi cô đã không để những điều mình từng mất trở thành lý do để từ bỏ những điều mình vẫn có thể có. Từ một cô gái 18 tuổi từng nghĩ tương lai đã khép lại, Thảo hôm nay có một gia đình để yêu thương, một người mẹ để báo đáp, một công việc để tự tạo thu nhập và một mong muốn được chia sẻ cơ hội với những người cùng hoàn cảnh.
Có những cánh cửa từng tưởng đã khép lại mãi mãi. Nhưng đôi khi, cuộc đời không đóng lại một con đường để kết thúc hành trình, mà để chúng ta tìm thấy một con đường khác – chậm hơn, nhiều thử thách hơn, nhưng cũng có thể đưa chúng ta đến những điều mà ngày trước chưa từng dám mơ tới.

